Đốt pháo ngày tết – nay còn đâu

Tác giả: | Ngày đăng: 01/02/2016 | Chuyên mục: | 0 Bình luận
Rate this post

Vì một động cơ duy nhất: Pháo Giao Thừa !

Đã hơn mấy mươi năm rồi kể từ khi nhà nước cấm đốt pháo… những đêm giao thừa cứ trôi qua lặng lẽ, thậm chí có người đã không còn nghĩ đến chuyện đón giao thừa nữa… Dẫu biết rõ chuyện cấm đốt pháo ngày tết là chuyện tất yếu phải thực hiện nhưng trong lòng tôi vẫn cứ thấy tiếc, thấy nhớ mỗi khi tới giờ chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Cái cảm giác rộn ràng hào hứng chờ đón giao thừa trong tiếng pháo của ngày xưa vẫn không bao giờ phai mờ trong tôi.. giờ chỉ còn háo hức ngồi gói bánh chưng trong những ngày tết

phao1

Pháo, không biết có tự bao giờ nhưng từ khi tôi lớn lên đã thấy thích được ăn tết. Hồi nhỏ tôi có biết đến chuyện đón xuân đón tết là cái chi đâu, tôi chỉ biết một điều là chỉ khi nào tết đến thì mới có pháo nổ. và tôi thì thích pháo vô cùng. Với tôi thì cái đêm giao thừa nó luôn dài khủng khiếp, suốt một năm trời chưa có ngày nào tôi thức quá 8 giờ khuya vậy mà đêm giao thừa tôi có thể thức cho tới hết giao thừa để xem đốt pháo. Thế mới biết ngày xưa tiếng pháo nó gắn liền với tết như thế nào…

Ngày đó người dân ở quê tôi nghèo lắm, nhưng cho dù có nghèo cỡ nào đi nữa thì cũng ráng chuẩn bị cho nhà mình ít nhất một phong pháo nhỏ cho đêm giao thừa…. khi thấy mọi người bắt đầu lặt lá cây mai thì tôi cũng bắt đầu lo thu gom đồ ve chai trong nhà để vừa dọn dẹp nhà cửa đón tết, vừa có đồ ve chai để bán .

Gom góp hết đồ ve chai trong nhà cũng đủ tiền cho tôi chạy qua tiệm tạp hóa mua để dành một phong pháo trung ( Chiến Thăng – có hình Thánh Giống ) . Và cũng kể từ ngày đó cho đến lúc giao thừa, hể lúc nào rảnh là tôi đem phong pháo ra cầm xăm soi, ngắm nghía cho đã…

phao 2

Rồi ngày giao thừa cũng tới, không biết mọi người thì sao chứ riêng tôi thì cái ngày có không khí tết nhứt, vui nhứt, rộn ràng nhứt vẫn là ngày 30 tết.

Ngày đó quê tôi chưa có điện, bình thường buổi tối sau khi cơm nước xong thì ai nấy đều tắt đèn dầu ngủ sớm, trong nhà nhìn ra sân thì chỉ thấy một màn trời tối mịt mà thôi, đi “tè” tôi còn không dám đi nữa là…Nhưng trong đêm giao thừa thì khác hẳn! Tôi dám đi ra ngoài sân đứng luôn! Bởi vì lúc đó từ ngoài sân đứng nhìn xung quanh tôi thấy rất nhiều đốm lữa lập lòe phát ra từ những bàn thờ cúng giao thừa cũng mọi nhà trong xóm, xa có, gần có. Và hầu như mọi người ai cũng ra sân mà đứng hết, vừa để lạy ông bà tổ tiên và cũng vừa chờ đón cái giây phút tưng bừng nhất: Đốt pháo giao thừa.

Dù còn rất nhỏ nhưng năm nào cũng vậy, tui luôn là người treo pháo và châm lữa đốt pháo, …!!! Tôi treo phong pháo lên nhánh cây tre trước nhà, rồi cột một tờ giấy lên một đầu cây, Tôi châm lữa đốt tờ giấy và chạy ra thật xa…và pháo nổ rên trời …bốn bề rần rần vang rền tiếng pháo, to nhỏ, xa gần, nỗ vang cả một vùng quê của tôi…tôi cảm giác như cả thể giới như tụ hội lại một chổ gần nhà tôi vậy, hướng nào cũng nghe pháo nổ hết,

Nhà tui thì pháo nổ “đùng đùng…” chừng vài mươi giây là xong nhưng những nhà khác người ta đốt phong pháo dài cả mét, thậm chí còn đốt hai, ba phong luôn… cho nên tôi đứng nghe mà thấy đã cái lổ tai làm sao. Thời gian đốt pháo giao thừa thật ngắn ngủi, tiếng pháo rồi cũng tắt đi trong sự tiếc nuối của tôi. tôi cố gắng đứng ngóng nghe một vài nơi pháo còn nổ lẻ tẻ ở đâu đó cho đến khi bốn bề im hẳn như mọi ngày….

Pháo tết thật ra không phải chỉ tới ngày tết tôi mới được thưởng thức, nhưng cái cảm giác sung sướng hân hoan, hồi hộp, nôn nao trong lòng khi pháo nổ thì chỉ có đêm giao thừa tôi mới thấy được…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *